Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

NGHI VẤN 1
BUỔI HỌC 10
NHÓM HỌC GIÁO LÝ PGHH
ÁC KHẨU

Sau phần chú giảng chánh văn của hai ác thuộc khẩu nghiệp: Ác Khẩu và Vọng Ngữ, đồng đạo học viên đưa ra những câu nghi vấn nhằm mở rộng đề tài để lường trước những điều có thể xảy đến do ác khẩu. Đã có giải đáp tại lớp; giờ chúng tôi lần lược viết lại những nghi vấn ấy đầy đủ hơn để làm tài liệu đọc thêm. Nghi vấn 1:
Hỏi: Trong luận về “Ác Khẩu” Đức Thầy có đoạn “ mạnh bạo hăm he đánh giết”. Nếu ở vào trường hợp cá nhân tôi không nói… Sống trong thời buổi hiện nay, tín đồ các tôn giáo, quyền tự do tôn giáo bị đe dọa về sinh hoạt giáo lý; đám giỗ là phong tục tập quán ngàn đời còn bị gây khó dễ, hăm he bắt tù. Họ dùng những lời lẽ ngang tàn hóng hách với tín đồ tôn giáo nhân quả có buộc họ vào tội ác khẩu không? Nếu tính theo luật nhân quả thì họ là người gieo nhân ta có nên cho họ hưởng quả bất lành về sự ngang tàn hóng hách của họ không?
Đáp : Trong câu dài có hai vế hỏi, tôi xin lần lược trình bày:
1/ Đám giỗ là phong tục tập quán ngàn đời, tín đồ còn bị gây khó dễ. Họ dùng những lời lẽ ngang tàn hóng hách nhân quả có buộc họ trong tội ác khẩu không?
Tội Ác khẩu không phải trị riêng cho người có đạo mà là tất cả mọi người trên thế gian nầy, tu hay không tu thì ác khẩu cũng là cái nhân xấu để có kết quả xấu. Nói gần, người ác miệng rất ít ai dám chơi chung, nghèo đi kiếm việc làm mướn, biết họ ác miệng cũng không ai dám kêu giúp việc. Nói xa, kẻ ác miệng hay bị quả báo, đời sống không yên. Quý vị cũng đã thấy nghe nhiều việc báo ứng, những người ỷ quyền ỷ thế, miệng mồm độc hại, đàn áp tôn giáo đã gặp quả báo nhiều rồi, nghe đâu xứ nào cũng có.
2/ Nếu tính theo luật nhân quả thì họ là người gieo nhân ta có nên cho họ hưởng quả bất lành về sự ngang tàn hóng hách của học không?
Dùng lời lẽ “ăn miếng trả miếng” với họ dứt khoát là không. Ta là người học đạo để tu hành, đem đạo pháp đã học ứng dụng trong đời sống, học đạo hành thiện, không thể hành ác. Học thiện mà hành ác làm trái ngược sự học đạo của mình. Ta không nên hành động kiểu ăn miếng trả miếng với họ vì họ không học đạo, ta có học lại đi ăn thua với người vô học sao?
Hỏi: Nói lý như vậy là phải, nhưng nhịn họ sẽ càn tới dẹp luôn đám cầu cúng của mình thì sao?
Đáp: Học đạo, Đức Phật dạy trừ trị ác khẩu, chúng ta phải nghe theo mà trừ trị, vắn tắt đừng để nói lý nói sự làm lợt đi ý nghĩa; tránh né ... sẽ làm mất màu thiền. Người của thiền môn mà mất màu thiền, hạnh tu xuống cấp bởi ác khẩu không tốt cho bản thân hành giả. Bảo rằng mình nhịn họ làm tới. Điều nầy chưa chắc, hai bên mà một bên có lửa bên không, lửa cháy nếu bên kia không để thêm củi, rưới thêm xăng, cháy một chút là hết, nếu hai bên đều có lửa, củi cứ tiếp tục đun vô… thì cháy tới chết thôi.
Nhịn với chuyện nhà cầm quyền dẹp đám cầu cúng theo phong tục tập quán là hai chuyện khác nhau. Ta nhịn bằng miệng không dùng lời ác khẩu còn đám cầu cúng là phải keo sơn gìn giữ. Không phải mục đích của chúng ta là cúng tuần cúng giỗ sao? Chúng ta có hai hướng bước, theo lời Đức Thầy dạy là dùng lời lẽ đoan-trang nghiêm-chỉnh giải thích gì sao cương quyết đám giỗ cúng tuần, thuyết giảng đạo pháp? Con người ai cũng có Tổ Tiên Ông Bà Cha mẹ sanh ra nuôi nấng dạy dỗ, hậu sanh phải biết ơn các vị. Tục ngữ Việt Nam có câu “uống nước nhớ nguồn”. Đám giỗ cúng tuần là phong tục tập quán ngàn đời, tổ tiên đi thành lệ; xưa nay bất kỳ trải qua triều đại nào, ma chay đám giỗ, cúng tuần đều được bảo trọng, các chú nay đừng phá bỏ kỷ cương đó.
Như chúng ta biết những kẻ vô thần là không ưa tôn giáo đừng nói chi là phong tục tập quán, họ rất tự hào về khoa học biện chứng bác bỏ sự siêu mầu của tôn giáo nhưng có gian ác mấy nhà cầm quyền cũng không dám ra lệnh triệt tiêu phong tục tập quán, chánh quyền nào không cho công dân giữ gìn truyền thống văn hóa tốt đẹp ấy là tự họ lên án nhà nước của họ không phải là nhà nước Việt Nam, tự đào mồ chôn mình.
Đó ta dùng lời lẽ đoan trang nghiêm chỉnh để giữ phải trước; nếu họ không nghe lời ta giải thích mà sấn tới, dùng lời manh bạo hăm he, ta hỏi những người đến ngăn cấm phong tục phải trưng ra điều luật số mấy trong bộ luật hình sự và xin đưa ra giấy quyết định của ai cấm không cho đám giỗ cúng tuần, thuyết giảng giáo lý tôn giáo.
- Họ chỉ nói luật và quyết định miệng chứ không có văn bản chính thức ta có tin nghe không?
- Nếu họ không trưng ra giấy lệnh, làm ngang không chứng minh họ là chính quyền, họ chỉ là dân không đủ tư cách quyết định luật pháp với dân. Ta có quyền không nghe họ và tiếp tục giữ tròn lễ cúng. Giữ là được không đợi gì phải dùng ác khẩu với họ. Ta quyết giữ điều phải, đừng nói pháp luật cấm hay không cấm. Dùng ác khẩu chống sức đàn áp để giữ phải, không dùng ác khẩu ta cũng cương quyết giữ phải vậy ta ác khẩu chi để mang tội?
Còn nói về nhân quả, ta đòi phải mình trả quả cho họ cũng chỉ vì nóng giận mà nói để xả giận chứ nhân quả quyền hành bởi máy Trời, ta còn thương và ghét mà cầm cân công lý có khi sai. Máy Trời không có tình riêng, không có sự thương và ghét. Việc máy Trời ta đừng giành làm. Học đạo, bảo rằng không được ác khẩu ta phải nghe lời không ác khẩu, ai ác khẩu họa đến với họ.
Đừng đổ lỗi tại họ mắng trước nên ta mới chưởi sau. Nhân quả không dạy hễ người ta mắng mình mình mắng lại là huề; chẳng phải Đức Thầy dạy câu nầy sao:
“Ai chưởi mắng thì ta giả điếc,
Đợi cho người hết giận ta khuyên.
Chữ nhẫn hòa ta để đầu tiên,
Thì đâu có mang câu thù oán”.
Người ta mắng, mình nhịn được là tăng phước đức, chưởi lại là có tội. Hãy sử sự đúng việc của ta là bảo vệ phong tục, đạo pháp bằng sự kiên quyết là thắng, mắng chưởi cho đã mà thiếu kiên quyết đến rốt để thua còn thêm cái tội. Võ miệng không hơn võ thiệt, không chưởi mà làm mới tốt; họ nóng ta cũng nóng, mắng chưởi lửa với lửa đối nhau chỉ thêm tội, chẳng ích lợi, là điều không cần thiết.
Qua sự trình bày của tôi nếu vấn chủ không còn gì thắc mắc, xin cho qua câu hỏi khác.
28/2/2016






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét