Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Kể Chuyện:
DUYÊN TRẦN BẠC BẼO

Chỉ còn một mình trong mái tranh nghèo, lớn nhỏ rủ nhau đi về cõi chết, cô hai Nghì giải quyết nhanh những đồ dùng không cần thiết từ trong nhà cho đến bản thân để biến nhà thành am thất thanh tịnh cho một nữ tu sau khi những người thân yêu lần lược qua đời.

Sống đời trần duyên bạc bẽo, còn bé thì đã mồ côi cha lẫn mẹ, sống nhờ tình thương của Cậu Chú Cô Dì mà lớn lên trong buồn tủi, bất hạnh, đã vậy còn bị trừng phạt thêm suốt kiếp nghèo dai dẳng. Tạo hóa cho cô sanh chỉ một đứa con gái thì năm sau cha nó qua đời, đau như giãy chết. Tuổi còn bén xuân, hương tình đẩy đưa, rộn ràng Ông Bướm. Có người đàn ông trẻ, cưới vợ qua vài năm chăn gối thì bà ta yểu mệnh trong khi chưa sanh cho Ông ta đứa con nào, đến hỏi chuyện trăm năm với cô, hứa lo lắng hết lòng cho mẹ con cô có cuộc sống ấm êm. Nhiều bà con trong xóm biết người đàn ông trẻ nầy hạnh kiểm tốt lại sống nhờ phụ ấm của tổ tiên có ăn có để, khuyên cô nên lấy anh ta sau nầy không lo nghèo đói. Nhưng cô một lần đứt dây tơ tình là ngán ngẩm, hết một ước mơ trăm năm như vậy cũng đã đủ, còn ham chi mà kiếm thêm một lần trăm năm nữa! Cô quyết không tái giá, sống trong cảnh nghèo thiếu chật vật cam chịu tu tâm sửa tánh giải bớt nợ nầng đời trước để một kiếp thì chấm dứt, không có kiếp sau sanh lên chịu sự trừng phạt của quả báo như giờ. Đọc thấy trong giáo lý PGHH dạy rằng “ Miễn cho được ngày hai cơm tẻ, buổi bần hàn đặng có tu thân” . Cô nghĩ, mình Nghèo, nhưng ngày hai cơm tẻ luôn luôn được bảo vệ tốt, chỉ còn lo tu nữa là đúng sách.
Ngày qua ngày tần tảo nuôi con. Đến tuổi học trò cô cũng dẫn cháu cắp sách đến trường. Cháu học rất giỏi, ở trường Thầy, Cô giáo dạy cho cháu chữ nghĩa, về nhà mẹ dạy cháu lễ nghi hạnh cách. Học lên vài lớp, vì gia cảnh nghèo không tiền đóng học phí cháu phải đành thôi việc bút nghiên.
Gái lớn lên là phải có chồng, cô gả chồng cho con, duyên tình nồng ấm tạo hóa cũng theo đó mà trớ trêu đùa nghịch, nó sanh cho bà một đứa cháu gái, chưa đầy một năm nó cũng vội vàng theo cha xuống chốn tuyền đài.
Chứng kiến hai cái chết của hai người thân thương tuổi xuân đang độ nồng nàn cô rất đau buồn mà nhìn về tương lai càng thêm mờ mịt, thấy mình mỗi lúc mỗi cô đơn tróng vắng, mệt mỏi, ngao ngán.
Nuôi cháu ngoại còn nằm trong nôi, mỗi sáng chiều bà ẵm cháu đi xin bú thép mà cảnh tình lúc nào cũng thiếu thốn, vất vả. Có hôm bà chợt nghĩ điều mà đáng ra bà không nên suy nghĩ: Định mệnh khắc khe bắt gia đình mình số 2 là con số cuối cùng sao? Hết hai lần nhà có hai người, hễ lên đến con số 3 thì trong 3 phải chết 1. Nghĩ đến… bà bắt đầu lo sợ đứa cháu ngoại lớn lên thì phải có chồng, sanh con, hộ khẩu gia đình lên con số 3, con số quy luật đáng ghét! Không biết rồi đây bà hay cháu ngoại của bà chứng kiến trong nhà có một người chết nữa…
Tức khắc bà suy nghĩ lung tung: nếu cháu có lập gia đình thì gả đi chớ không bắt rễ nhà nầy sẽ không lên con số 3. Cho như vậy là yên. Mừng chưa lâu  bà nhận ra sự nông nổi của mình có thể dẫn đến tình huống bi đát hơn làm mất đi con số 2 quyết định. Nếu cháu bỏ ngoại xuất giá vu qui nhà chỉ còn một bà già, con số 1 còn đáng ghét hơn. Thử tính chuyện không cho cháu gái lấy chồng, bà biết là không đơn giản, tuổi xuân hạnh phúc lứa đôi rất là quan trọng nhưng chỗ bà thấy sự sống chết của con người còn quan trọng hơn, vợ chồng làm chi một chút rồi kẻ dương gian người âm cảnh…



Cắt đứt dây tơ tình chỉ có một điều duy nhất là TU . từ đó bà thường dẫn đứa cháu ngoại đi chùa lạy Phật, học hỏi đạo lý chứa nhiều trong lòng cho lòng không còn điều thế sự mà ham hố. Tuổi cháu, từ lúc học lớp 2 trường làng, bà ngoại dạy cháu cúng lạy sớm chiều, mãn giờ học ở trường về nhà bà cho cháu học đạo hoặc dẫn đi tham dự những cuộc cầu nguyện, bà gợi lên chuyện học hỏi Phật Pháp cho cháu có nhiều ấn tượng đạo đức. Ngoại may mặc cho cháu đồ bà ba đáy nem thành cô “Đạo Nhí” ngay. Mỗi khi cô đạo nhí  theo ngoại đi chùa, cầu nguyện, học hỏi, luôn tỏ ra có hạnh nết, quý Ông Bà Cô Chú trong đạo rất thương mến ngợi khen. Tiếng khen cô đạo nhí ngày qua ngày đồn đải ra xa chiêu mộ tuổi thơ, măng non lớp lớp làm ấm gốc những buội tre già. Cô đạo nhí rất mực thông minh, hiểu biết lanh lẹ, nghe dạy một lần là nhớ. Học mỗi năm mỗi lên lớp với điểm cao; bà ngoại được giấy khen của Thầy, Cô, cháu là học sinh tiên tiến.
Năm nay cô Đạo Nhí lên lớp 7, càng lớn càng trầm tỉnh, đẹp ra, mặt vui nhưng không vui cười trửng giỡn. Mỗi hôm đi học về, buông cập vở ra là phụ tiếp công việc nhà với ngoại. Thế rồi gần học thi cuối năm lớp 7 cô “ Đạo Nhí” bị cảm nặng, dẫn tới nằm liệt trên giường không ăn uống gì nữa. Trong cơn bạo bệnh cô đạo nhí mình mẩy có hơi khó chịu nhưng kiên nhẫn niệm Phật quyết không lơi lòng cho sự khó chịu làm náo loạn trong tâm. Cô cho ngoại biết cô vẫn chánh tâm Niệm Phật và báo lên điềm mộng đêm rồi với ngoại rằng Đức Phật A Di Đà hiện diện trước mặt con, Ngài nói sẽ đến rước linh hồn con  ngay lúc con lâm chung.
Bà ngoại thoán chút mặt mày rạng rỡ vì kết quả cho sự tu hành của đứa cháu cưng thì tâm hồn trở nên hồi hộp, lo sợ, trên nhân gian nầy bà sẽ mất vĩnh viễn đứa cháu ngoại dễ thương.
Qua vài hôm ngoại lo thuốc thang cho cháu chống cự với tử thần, cô đạo Nhí yếu lắm, biết sắp được Phật đến rước mà hết sức ngồi dậy để biểu hiện sự ra đi an lành, cô nằm xuôi thẳng đôi chân, bình tỉnh, chấp tay lên ngực để biểu hiện có Đức Phật đến trong giờ phút thiêng liêng,  trước sự chứng kiến của chư đồng đạo.

          Bà ngoại Nghì, không biết phải gì khóc quá nhiều cho chồng cho con đến không còn chút nước mắt khóc cháu, hay vì mấy năm theo đạo tu hành bà đã tu được, học nằm lòng lời Phật dạy về tấm thân vô thường giả hợp mà đạt đến “Nghiệp sạch tình không”. Bà âm thầm làm hậu sự cho cháu bằng Niệm Phật, niệm Tây Phương tiếp dẫn mà chắc rằng lời nói trước lúc lâm chung của cháu là sự thật.
Sanh sống có tình người, vui vẻ, hiền từ. Nhà nghèo nhưng rất trong sạch về tiền bạc, cặm cụi với nghề làm bánh bán nuôi thân kiếm ngày hai bửa cơm đủ để niệm Phật hành thiện. Có người tới chơi thấy bà cực khổ, hẩm hui, thương tình mở mòi bày chuyện cho bà kiếm thêm tiền và đở nhọc, bỏ cái nghề làm đủ nhét kẻ răng nầy, sợ chừng già hết làm được nghề lấy đâu mà ăn sống tu hành. Nói tiền nhiều bà không ham, cho tiền không công bà không nhận, hạnh cách đó bà con trong xóm, đồng đạo xa gần rất quí mến, cảm đức hiền lương đem hết tâm quyết “Con Một Cha”của Đức Thầy dạy, ủng hộ chịu hết chi phí các lễ cầu tuần cho cô đạo nhí, cháu gái của bà.
Khách đến cầu siêu đưa tiểng vong linh đạo Nhí rất đông có lúc trong nhà không còn chỗ ngồi, chỗ đứng, đùn người trước sân, đường. Những nhà lân cận bên này bên kia đường thấy thế tự lôi bàn ghế trong nhà ra mời khách tạm ngồi, lăng xăng trà nước. Một điều hết sức là ấn tượng, trong lúc làm lễ di quan người ta thấy có 37 đồng đạo cô cậu tý hon mặc đạo phục xếp hàng đôi từ chiếc võ đò đi lên vừa vào sân nhà đồng thanh đọc lớn bài Tây Phương tiếp dẫn vong linh.
Đưa huyễn thân cô Đạo Nhí đến nắm đất hoang diễn ra rất trang nghiêm long trọng. Bà ngoại Cảnh từ đây hết lo sợ chuyện huông nhà 3 mất 1. Bà đinh ninh số 2 là con số thỉ chung của nhà mình không dám kiếm thêm số 3, nhưng không ngờ, con số 3 bà đã không dám tính tới mà nợ tiền khiên oan nghiệt còn cướp mất con số 2 nguyên lý của nhà bà. Trước cảnh mất 2 còn 1 bà mới thắm thía lời Phật dạy hơn bao giờ hết.
Giờ thấy chuyện sanh tử vô thường không cần đem bàn bạc nữa, một thân trơ trọi nhưng không cảm thấy tróng vắng cô đơn, điều lo sợ trước kia già bệnh chẳng ai lo, chết không người chôn cất giờ trở thành vô nghĩa và cho đến hết kiếp bà không đem ra bàn bạc nữa. Trong lòng bà có Phật, bà nguyện khắc cốt ghi xương theo Phật quy Tây.

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

 Kể Chuyện:

UỐNG ĐƯỢC THUỐC RỒI HẢ


      Chị Kim Xoàn luôn mấy hôm buồn bực chuyện nhà, sân hận với chồng tới tột đỉnh chỉ vì anh ta thiếu sự phô trương màu đạo. Chị tu, chồng chị cũng tu, cả hai theo hạnh cư sĩ tại gia Phật Giáo Hòa Hảo. Chồng chị lúc nào cũng với thái độ ung dung, trầm tỉnh, hay nghe, ít hỏi, dở nói. Chị trách Ông chồng sao mà lù khù chẳng thông minh về Phật Pháp cho có danh phận trong đạo, đã khờ như vậy còn không thích đi đây đi đó học hỏi. Theo chị nghỉ có học mới hiểu biết nhiều điều do đó được sáng tâm sáng mắt thấy rõ mục tiêu, tu đúng cách.


Ông chồng khờ, Chỉ khi nào bị vợ ép lắm mới đi đây đó chút chút cho vui nhà, tới đâu được cái nước ngậm miệng chờ người ta dạy, chưa biết có thuộc bài không mà về nhà không biểu hiện, dù chỉ biểu hiện kín đáo một vài nét tượng trưng cho cái công “Đi một ngày đàng”của mình. Lần đi dự đám giỗ chay ở cận xóm, nhận dịp chị Kim Xoàn mời một nam đồng đạo về nhà với thiệu đôi nét thông minh của khách cho chồng so sánh và học hỏi để có cơ hội tiến thân nhưng chồng của chị cũng chỉ chào hỏi, vui vẻ với khách mà chẳng đặt câu hỏi nào cho người ta đánh giá sự quan tâm hay thờ ơ trong việc lập thân hành đạo của mình. Không đặt câu hỏi để người ta biết mình có sở trường gì trong sinh hoạt đạo đức. Thái độ tự nhiên, bình thường của Ông chủ nhà, cho khách có giỏi miệng cũng khó mà tìm được sự thích nghi với môi trường Phật Pháp thì sự đánh giá cho dù là khách quan, đồng đạo chủ nhà chỉ là tín đồ “ hờ ”  mà thôi.
Chừng khách ra về chị lằn nhằng:
- Sao anh không tiếp người ta mà học hỏi?
Anh Thể_ chồng Kim Xoàn_ mỉm môi nhìn vợ:
- Chẳng phải Anh đã ngồi suốt và vui vẻ nghe đó sao?
Kim Xoàn ra vẻ bực bội:
-  Nghe là một lẽ, ngồi như cây khô mà kể lể sao? có học được hay không mới là điều đáng nói. Đừng để uổng công em đi mời người ta.
 Tiếng “đi mời người ta” Anh Thể nghe không vui tai lòng  sinh khó chịu mà chưa hay để kiểm soát, lỡ lời trách móc:
-  Mục đích của em là mời thầy giáo về dạy kèm anh sao?
  Nghe câu nói ẩn chứa nội dung không lành, có ý mỉa mai, lửa trong tâm chưa vì đã bốc khói:
- Ừ, như vậy thì sao?
Sự giác ngộ của người đàn ông trong mái ấm không quá muộn, anh ta cười nói:


- Đồng đạo, trông bộ giận hả? đã lỡ lời không phải với em thì anh xin lỗi.
Kim Xoàn nghe Ông xã kêu mình là đồng đạo, danh xưng thật mới mẻ trong vợ chồng, chị thắng đúp sự giận dữ, gượng dịu giọng:
- Họ cũng đồng trạc tuổi và tu cùng lúc với nhà mình nhưng họ thông minh, lý luận Phật pháp tài năng…
- Anh biết, nhưng sự học đạo của anh khác hơn.
- Cũng là đạo Phật Giáo Hòa Hảo với nhau anh nói học đạo khác hơn là sao?
Anh Thể không muốn kéo dài lôi thôi, ngắt ngang sự tranh cải không cần thiết, giả vờ không nghe, lánh đi chỗ khác, vừa mới nhắc chân, Kim Xoàn đuổi theo tai:
- Sao anh không trả lời câu hỏi của em rồi hãy đi!
Thể đùa:
Khách đã đi về, thôi mình chấm dứt chiến tranh có lẽ sẽ hay hơn đồng đạo của tôi ơi.
Đừng có lợi dụng chỗ đồng đạo mà bảo em tha, anh đặt điều chiến tranh để mà né tránh. Anh trả lời em đi.
- Nhưng em có hết giận chưa thì anh nói?
- Có chuyện nói thì phải nói chứ giận hờn gì!
- Không giận là tốt, chúc mừng em!
- Gì hả?
- Anh học đạo cốt yếu là để hành theo chớ không phải để trưng bày sự hiểu biết của mình qua lời nói, thay vì học nói về giặc phiền não với tính sân hận phải diệt thì anh học cách diệt sân hận để thực sự lòng mình không còn sân hận hơn là phải nói đủ điều về sân hận mà sân hận cứ tác oai tác quái. Em chê anh không thông minh về Phật Pháp anh nhận lời phê bình của em là đúng, nhưng em có chịu nghe anh nói một lần mà đừng buồn không? thông minh Phật Pháp như em, sự hiểu biết nhuần nhuyễn về giáo lý nói suốt ngày không hết, đáng lẽ khi đụng chuyện thì phiền não không sanh mới phải hoặc có lỡ sanh thì một chút là thôi, em có làm được việc đó chưa? Kiến thức hiểu biết về phiền não sẽ làm cho em thích nhưng nó không giải quyết sự bế tắc của phiền não cho em tróng đường mà về Tây Phương được thượng lộ bình an.
Đã được trả lời bằng sự giải thích kỷ cho thắc mắc “ sự học đạo của anh khác hơn” nhưng chị Kim Xoàn không nắm bắt được ý chính để tháo gở sự trói buộc của sở kiến. Chị thuộc dạng “tu đi, tu vui”, tu la làng la xóm lên, uyên náo danh tu cho người ta biết đặng lãnh tiếng thông minh, chồng chị thì trái lại và anh ta không phải là người hẹp hòi khó tính với người bạn trăm năm nhưng chị đi hơi quá trớn, có những quan hệ quá trớn mà anh đã nghe… chuyện chị đi, việc chị cho là học đạo, hành đạo, xét chưa mấy lợi ích cho đạo hay cho bản thân người hành đạo. Không dám nói rằng chị mượn cớ đi học đạo để có vui thích riêng dù sự vui thích không phạm vào luân lý, nhưng anh thấy, vui thích trong trò chơi “bắt bóng chân lý”không phải là yêu cầu của tôn giáo đạo Phật. Có thể chị thật tâm nhưng không thật trí, sự thật tâm mà không thật trí sẽ không phát hiện chính mình bị dục vọng gài cứng trong danh. Chị làm đạo, học đạo đều do dục vọng chỉ huy sai khiến, thích giao tiếp với nhà giàu, với những người có tiếng trong đạo, là trí thức. Anh thấy tánh tình của vợ “Tìm Đạo Quá Mồm”[1], học thêm sự hiểu biết không phải để tu mà là để cậy khôn, cải lẩy cho bằng được những điều mình muốn. Anh không để xảy ra trường hợp nào  to tiếng với vợ và thay vì điều chỉnh cô ta anh rán điều chỉnh tâm mình cho vững không bị cô ta làm náo loạn, méo mó.

Chị Kim Xoàn giận không kìm được mà nói là đi tìm chỗ Niệm Phật, chuyên tu hơn để có thuần Phật trong tâm. Nhưng chị đã vào mấy khóa tu chuyên môn rồi, niệm Phật siêng suốt ở Niệm Phật Đường mà chừng về nhà, trong tâm không có Phật theo về. Gượng làm hạnh cách vài hôm thì gai ngạnh mấy lúc trước cũng lại mọc ra đầy mình. Bài chị thường tụng là hay so sánh chồng mình không bằng đàn Ông khác: đàn Ông người ta sao mà thông minh khôn khéo còn Ông nhà mình lúc nào cũng lù khù.
 Ấy vậy mà chồng chị thông cảm ra mặt, cho chị có quyền muốn tu cách nào thì tu, niệm Phật nhiều hơn cỡ nào thì cứ niệm. Niệm ở nhà hay muốn đi đâu đó niệm cũng được, anh không cản. Nhưng trong việc tu, điều anh cần là đáp số của Niệm Phật đúng trọng tâm của người tu Tịnh Độ, đúng ý nghĩa của Chánh Pháp từ Đức Thích Ca Mâu Ni dạy Và Đức Thầy nữa, Niệm Phật như thế nào? Niệm Phật để đừng còn niệm chúng sanh chứ gì? Điều nầy phải lấy hành giả làm thước đo chứ không biểu hiện tính thông minh của một học giả. Thấy người ta tu có hơi khác mình là chê dở, nói ngu, còn muốn sanh sự, rầy rà là niệm chúng sanh chớ đâu có niệm Phật. Tự thân mình khổ cảnh phiền não không lo trị, có đi kiếm chỗ đông người Niệm Phật đặng vui mà lấy trớn, cỡ nào thì phiền não của chính mình cũng phải tự mình trị lấy, không thể dựa vào sức tu học đông để người ta giúp đánh tan phiền não giùm mình, xăm xoi việc của người khác, không có lợi cho việc tu tâm.
Mang ý nghĩ của một học giả về giáo lý, ngay từ lúc đầu, thấy Ông chồng sao cứ tối ngày làm“ Vật Chướng” khiến chị tu không yên, chị không ngờ vật chướng mà chị đã gán ghép cho Ông chồng chính nó đã phát sinh từ trong tâm mình, không biết mà sử lý ngay, kiếm chỗ tránh cho khỏi chướng mắt chướng tai không phải là cách hay. Công việc của chính mình có cái không thể nhờ ai đó làm giùm, mình cột gút thì phải chính tay mình mở gút, việc tu không ai tu giùm cho ai. Chị Kim Xoàn tối ngày cột gút với chồng một cách vô ý thức, không chịu “thôi

cột” và mở gút cũ. Nợ mình gây cho đã rồi bỏ trốn, không hóa giải trốn bao lâu nợ cũng còn. Thế nhưng chị cho đó là cách và với vài hy vọng mong manh: May ra, lúc mình đi vắng nhà, chuyên lòng hành đạo, anh ta có tranh tu học với bà xã mà tiến bộ hơn không.

Hết bốn ngày nương thân trong lớp tu vẫn chưa chảy gở những vướng mắc va chạm trong lòng. Lúc ở nhà niệm Phật, Phật cũng có đến rồi đi, giờ chọn chỗ yên tịnh tu chung, Phật cũng đến đến đi đi như lúc Niệm Phật tại nhà, cũng đứt khúc rồi nối lại, cái làm cho đứt khúc mỗi nơi có khác.
Tưởng đi cho được an tâm, chừng đụng chuyện mới biết là không thể. Nhà trường có khuông khổ, nội qui… bỏ ngang thì không đành dạ mà ở lại, nhắm bề nuốt cái “Động”cũng không trôi.
Nghe có cuộc cầu nguyện ở gần chỗ nương tu, lòng liền dậy sóng nhỏ sóng to đủ kiểu mà không hay, nó tha hồ chuyển sóng động tiếp. Phật trong tâm bị bống đen đè lên mất, chừng phát hiện mình xa thực tế thì dục vọng đã đi quá trớn, áp đảo tinh thần, cố gắng Niệm Phật cho Phật ở suốt trong tâm nhưng cứ bị đứt nối, nối được một chút thì cũng đứt nữa, thời gian đứt kéo dài hơn thời gian nối, chị quyết ở thế chủ động không cho đứt và nếu có đứt phải nối lại liền. Kết quả cũng chỉ là quyết nói chứ không quyết làm, chủ động cái thân ngồi lim dim dựng thắng xương xống trên tấm tọa cụ cho có cái “oai đạo” thì được chứ chủ động tâm cho vắng lặng trong sạch là không thể. “Vọng Niệm Chúng Sanh”có sức mạnh hơn, đang làm chủ tình hình, xách vụt chị lại lễ cầu nguyện…

Dự lễ cầu siêu xong đáng lẽ chị Kim Xoàn trở về ngay Phật Thất, tìm lại lộ đồ, dẹp tan sóng gió để đi tiếp trên con đường về Tây Phương được thượng lộ bình an. Nhưng chị không thể, lòng hết ham hố trở lại cái nơi không gian yên tĩnh. Chị tự nhắc ghế ngồi quanh bàn tròn chỗ đồng đạo hai Lý nói chuyện. Anh hai Lý không phải là giảng Viên chuyên dạy người ta tu thế nầy thế nọ, Ông là hành giả, kể cho mọi người nghe việc sai lầm bướng bỉnh của Ông thuở nào.
Kể chuyện vô tư nhưng nhờ Ông là hành giả thành thử cốt chuyện rất lôi cuống, ngọt ngào qua ngôn ngữ bình dân dễ mến, Không hay tự chuyện của mình tình cảnh giống như chuyện của nhà chị Kim Xoàn. Anh Lý đã chữa hết những sai lầm bướng bỉnh của anh mà nói ra đây nó có tác dụng như một tiên đơn linh dược, chị Xoàn mang cùng chứng bệnh ấy uống vào là hết ngay.
Thuốc vào thắm người, thật mạnh mẽ! Chị trở nhanh về nhà ngay lúc chồng chị đang ghiền đọc quyển Giáo Lý PGHH, không hay mà chào người đi trở lại. Gan dạ lên rồi, nhưng chẳng biết phải đi từ đâu để nhận sự không phải với chồng. Chị vả vờ bị cảm, ngả người lên giường cho chồng săn sóc, tạo cơ hội…chị chưa kịp cất tiếng than đau nhức đầu thì chồng chị đã giúp chị phá tan mặc cảm âm u bao ngày:
- Em về là hết giận anh rồi phải hôn?
- Anh ơi em đau đầu quá, bắt gió giùm em đi!
Chồng nghe nói liền đến bên giường đưa tay rờ đầu, tráng vợ không nghe thấy có chút dấu hiệu bệnh. Anh chưa biết phải làm gì thì chị Xoàn cầm lấy tay anh và nói:
- Cho em xin lỗi!
- Lỗi phải gì đây?
- Từ rày em không trách anh tu khác cách, không đòi hỏi phải tu giống người này người nọ nữa…
- Thật sao! Đi mấy hôm, bộ…Em uống được thuốc rồi hả?


- Dạ, ừa…

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

Tham Quan Hành Hương:

TIẾP, CHUYẾN THAM QUAN ĐẢO PHÚ QUỐC

SUỐI ĐÁ BÀN   


     Vì đường xa còn gặp nhiều chặn khó, chạy xe mà như đi thuyền, chao đảo trên những vợn sóng như sóng lưỡi búa, ghì chặc tay lái khi qua đường đất đầy dẫy ổ gà, những hầm lạn như vũng trâu, những giồng khoai dắt ngang đường, ê ẩm đôi tay mình mẩy mà gặp nhau thì ai cũng cười ngả nghiêng ngả ngửa. Ngồi trên xe như người ta sãi ngựa, thấm mỏi mà lại khát nước muốn bỏng cổ mới đến điểm du lịch suối Đá Bàn.
                    Hình cảnh suối Đá Bàn Phú Quốc

Một con suối lớn nước chảy ì ầm, cây rừng buông phủ tàn che, giữa dòng suối có những quả đá mặt phẳng tròn trịa như cái bàn. Đúng là cái bàn thiệt, lúm khúm những mâm ăn, mâm nhậu dọc dài con suối. Chúng tôi muốn tắm mà chưa có chỗ. Anh bạn đi bên tôi riết mệt rồi than: Hôm nay ngày gì mà qui tụ quá nhiều người chơi suối? Tôi quèo nhẹ bạn một cái để nhắc nhớ: cũng như mình thôi, hôm nay ngày cúng giỗ Quan Thượng mà, sẵn đi luôn một thể cho đông vui chứ có phải ngày bình thường đâu. Theo đường suối dẫn, đi lên thật là cao xa mà hễ chỗ nào coi được mắt là có người dành trước, phải đi lên đến chỗ hết người chiếm trọn khúc sông đầu nguồn tắm cho sướng.

SUỐI TRANH


Suối Đá bàn và Suối Tranh cách rất xa nhưng chọn điểm tham quan thì thời gian nối liền hai con suối. Đến suối Đá Bàn vào thời điểm nắng nóng, tắm ngâm lâu đả thèm, sang suối Tranh lúc chiều muộn, mặt Trời lặng khuất dưới rặng cây rừng, mây bay bay vắt lên những ngọn cây che bống suối làm mờ phai nhan sắc của dòng nước lửng lờ chảy tràn qua gộp đá ánh lên màu trắng reo vui. Chúng tôi đi lên theo dòng nước, cũng như bên suối Đá Bàn người ta tắm đông chen dọc dài theo dường suối chảy, ăn uống đàn hát nhộn nhịp. Trời chiều không mấy gió mà hơi lạnh rờ mình, chúng tôi không còn hứng thú để trì trệ thêm một ít thời gian. Ra về, kết thúc một ngày tham quan trên đảo.


CHÙA HỘ QUỐC (Phú Quốc)22/9/2014

           
Ngày đầu đến đảo chúng tôi nghe nói nhiều về chùa Hộ Quốc với cái danh dự hiếm thấy là được thủ tướng chánh phủ Nguyễn Tấn Dũng đến dự lễ cắt băng khánh thành. Sự kiện nổi bật ấy đã quay chiếu trên nhiều kênh truyền hình. Hôm nay 22/9/2014, theo dự tính ban đầu là hết hạn của chuyến tham quan, về đất liền để cùng chung sống trong tổng Định Hòa mà chờ cái ngày“ Người tới dẫy đầy”xem như thế nào… Nhưng xét về yêu cầu của quý huynh đệ xứ đảo chúng tôi gia hạng thêm một ngày để thăm viếng đôi nhà quen, thời gian còn lại trong ngày chúng tôi liền gọi nhau đi viếng chùa Hộ Quốc.
Ngước mắt lên nhìn Chùa, trông thoáng qua là thích ngay. Chùa cập biển, vượt cao trên mặt đường xa xa, dốc hẩm đứng, trên sân chùa nhìn xuống thấy mênh mông là biển nước. Chùa cất bằng loại gổ quí, đắt tiền. Cột rất to, xưa nay tôi chưa từng thấy cột đình chùa nhà nào mà to như vậy. Tôi thử ôm choàng cây cột, siết chặc vòng tay để về đo ra thước, một ôm thẳng của tôi còn dư ra độ khoảng già 2 tất. Dân địa phương có cùng chúng tôi đi chùa, họ nói: mỗi cây cột với số tiền là hai trăm triệu đồng. Nghe thế, có người trong đoàn chúng tôi đếm hết trước sau là 48 cây cột, xiên kèo đòn tay tính riêng, lên số khối khổng lồ. Chùa gổ nhưng vách dừng là tường xi măng, lót gạch hoa quí. Chùa có hai gian, gian trước thờ Phật, gian sau thờ Tổ
Thờ Tổ có cùng Tam Tổ, vị giáo tổ thiền phái Trúc Lâm Yên Tử Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông thờ giữa, hai ngôi tả hữu là Tổ Huyền Quang và Tổ Pháp Loa đệ tử kế truyền của thiền phái Trúc Lâm Yên Tử. Trong chánh điện gian thờ Phật có trưng bày 2 bình hoa tặng của thủ tướng chánh phủ Nguyễn Tấn Dũng và tượng Thánh Gióng của đại tướng Lê Hồng Anh bộ trưởng bộ công an tiền nhiệm. Hai bên đông lang tây lang có dựng 2 nhà mát để chuông đồng, cột nhỏ hơn một ít so với cột chùa chánh điện.



                Hình cảnh Sân Chùa Hộ Quốc hướng ra biển 

Tính ra, từ đường xá dẫn xa vào và một ngôi chùa đồ sộ dáng vẻ lộng lẫy như vầy số tiền bỏ vô đó không phải là ít, kém vì cũng vài mươi tỷ bạc. Đạo Phật thuở xưa, chùa là chỗ ở tu của những ai muốn rời xa thế tục, vào chùa là sống trong nếp sống lạc đạo an bần sự tu mới mau khá lên, chỗ tu mà thế tục hóa thì thà tu tại gia không chừng sẽ tốt hơn. Đất nước ta còn nghèo chưa xóa được tên nước mình ra khỏi danh sách những nước nghèo trên thế giới điều đó thủ tướng, đại tướng biết trước hơn ai hết mà lại ủng hộ tạo chùa học thói diện sang để hằng năm cầu xin diện trợ nhân đạo của ngoại quốc thật là khó coi. Có những gia đình chạy ăn từng bửa, nhà dột, cột xiêu, trong đêm đang ngủ ngon mà Trời Gầm là xẹt lửa vô nhà, vợ chồng con cái hú hồn hú vía ôm nhau hoảng sợ. Mưa trên nóc  đổ xuống, nhà dột thì phải dậy mà guộng mùng mền chiếu gối đi tránh nước nhểu, gặp hôm mưa dai suốt sáng, ngồi bó chân ngáp dắn ngáp dài, Phật trên cao ngó xuống cũng thấy thương, dạy pháp Bố Thí, mở lòng từ bi tiếp độ lẩn nhau. Nếu ta nói cứu khổ chúng sanh là việc của Phật, cũng được thôi, nhưng ta tiếp Phật làm công chuyện Ngài làm chắc chắn Ngài sẽ gật đầu khen người Phật Tử hành thiện giống Phật. Nếu ta không cất chùa to như đã nói hoặc cất chùa chỉ tốn chừng trăm hoặc vài trăm triệu cũng ở tu được, không chừng sự tu còn mạnh tiến hơn. Nhà nghèo khổ đôi khi chỉ cần có một triệu xoay xở sự sống chết, 5 triệu hay 10 triệu cứu được vợ con họ lúc bệnh sẽ không chết, chỉ cần 20 triệu để có một chỗ  an cư lạc nghiệp cho họ làm kiếm sống mà không có, để sự nghèo khổ cứ trừng phạt họ suốt kiếp. Một nhà tu sống quá đầy đủ với vật chất qua sự cúng dường của bá tánh, sao không biết san sẻ lại bá tánh nhân dân, nếu đem số tiền cất chùa quá đắc mà ban phát cho người nghèo khổ thì sẽ đỡ lên cả ngàn hộ nghèo đói mà chùa nhẹ màu thế tục hóa, dễ tu.

Gặp bình hoa đề tên thủ tướng chánh phủ Nguyễn Tấn Dũng tặng thì tôi rất kính Ông là người có duyên với Phật, nhưng nhớ ra, cái thời làm trong ban thủ tướng của Ông rất dài từ phó thủ tướng thường trực đến thủ tướng 3 nhiệm kỳ mà có quá nhiều tín đồ của các tôn giáo bị ngồi tù thì tôi lại sinh nghi…

   

TẮM BIỂN



          Nghe nói tắm biển là tốt cho sức khõe, vì thế chúng tôi tranh thủ thời gian để chiều còn gặp gở một số đồng đạo ở trụ sở Ban Trị Sự PGHH thị trấn An Thới. Đi tham viếng chùa Hộ Quốc về, dùng cơm xong là chúng tôi bàn chuyện rút thời gian nghỉ ngơi cho kịp để không bỏ lỡ cơ hội tắm biển trên một miền hải đảo xa xăm nầy.
     Hướng dẫn viên Nguyễn Hoàng Chủng người xứ đảo lựa giùm chúng tôi  một nơi tắm vắng tanh kẻ tới chỉ có đoàn chúng tôi thôi tất nhiên bãi biển sạch và đẹp. Trừ Nguyễn Hoàng chủng, và em trai trong đoàn, Đặng văn Ngoãn, không thể bỏ lỡ cơ hội chụp ảnh quay phim ra, chúng tôi kéo nhau hết xuống biển. Bơi xa kiếm sóng to để nhồi nhảy vui thích, vì không biết tác hại của lượng sóng to thế nào, tôi bơi đưa mặt ra biển hứng, sóng vỗ vào mặt làm tôi bị sặc nước, ngặc người khó chịu, đành phải đứng trân người. Ngưng hoạt động vui chơi trong chóc lác cho cơn sặc qua luồn.  Bậm miệng kỷ cỡ nào thì nước mặn cũng rỉ vào miệng, mình mẩy rít trịt định bụng khi lên bờ cho em trai nào khõe rồ xe đi mua một vài thùng nước lọc để mà giải quyết các cái mình mẩy rít trịt nầy.

Vừa lên bờ thì Nguyễn Hoàng Chủng đến nói với tôi: có cuốc điện thoại mời về gắp, khách đang đợi anh tại nhà em. Quý vị trong đoàn dọm đi tìm bình nước lọc tẩy rửa chất mặn trong người, chỉ một mình tôi, mặc chiếc quần sà lỏn, lưng để trần ôm bộ quần áo ngồi yên sau xe cho Hoàng Chủng lái về với đoạn đường ước tính khoảng năm bảy cây số.


Tôi về chuyện trò với khách lâu mà quý vị ở vui trên bãi biển chưa  về. Họ đi kiếm nước tắm ở một túp nhà gần đó mà các điện thoại đều để khóa trong xe. Tôi gọi mãi hết máy nầy đếnmáykhác, chuông máy nào cũng đổ mà không ai bắt máy vì trong lúc đang “già chuyện”. Tôi lo sợ họ đi lạc. Sự nghi ngờ nầy là có thể vì ngay ngày đầu đến đảo chúng tôi đã bị lạc nhau. Cơm chiều dọn ra, tôi định dùng cơm xong là chia nhiều chiếc xe đi tìm. May thay! Chúng tôi dùng nửa bửa thì mấy người già chuyện đã léo về. Quá trễ, chúng tôi đành phải hủy chuyến thăm đồng đạo ở trụ sở ban trị sự giáo hội thị trấn để đến với bến cảng An Thới.

BẾN CẢNG AN THỚI (Phú Quốc)


       An Thới giờ là một thị trấn, có nhiều phố xá, đường xẻ dọc xẻ ngang. Bốn mươi năm trước tôi có đến đây với vóc dáng của một thanh niên thì chợ này túm húm, nhà cửa thưa thớt, dân số ít oi; nay trở lại thì thấy có sự thay đổi lớn. vóc dáng của chàng trai lúc xưa giờ là ông già quá tuổi lục tuần, cái chợ túm húm thuở nào kiếm không còn đâu nữa, thay vào đó là phố ngang phố dọc, cảnh mua bán tấp nập, tưng bừng. Lại thêm có bến cảng cho tàu thuyền ghé vận chuyển hàng hóa khiến nên chợ nhộn nhịp mà bộ mặt của chợ cũng xinh ra! Chúng tôi xuống bến cảng lúc về chiều, mặt Trời treo xiên bống trên tầng không, nắng còn độ nóng rang rang trên mặt, ấy vậy mà cuộc vui chơi của chúng tôi rất thú vị. xe chạy mới giữa cầu bến cảng, vì quá say cảnh đẹp tôi cho xe đậu lại, lượm hết những tàu thuyền bỏ vào óng kính. Những chiếc tàu mù xa tôi cũng kéo hết mà đưa vô với hình hài không tệ lắm. Quay cảnh no nê, tôi để y chiếc xe nằm giữa chặn đường, lội bộ lai rai, vừa đi vừa ngắm ra múc bến. Trông về phía trước, lô nhô những cụm hòn chôn chân dưới nước, những con tàu đánh cá có chiếc như trôi nổi bềnh bồng trên biển xanh, một số chiếc rẻ nước vào cảng. Những người thủy thủ da mặt nám sạm mắt đỏ hung hung môi đen xì nhoẽn miệng cười đưa ra hai cái hàm răng trắng toác rất có duyên.
Hết lấy cảnh sinh động tôi ngồi trên vành bao cuối bến, nhớ chuyện xa xưa. Năm 1972 mình ra đây dự lễ khánh thành Hội Quán, Đọc Giảng Đường Phật Giáo Hòa Hảo tại vùng An Thới. Mình từ đất liền đi ra với hai con tàu ngập khách, tàu Thuận Lợi và tàu Đại Dương. Tàu Thuận Lợi nhỏ hơn, sức chở có vài trăm người trong khi tàu Đại Dương sức mạnh gấp đôi ba. Chuyến đó tôi đi trên tàu Đại Dương, hầu hết người nam trẻ tuổi bị bắt ở trên mui cho suốt đêm nghe xem sóng vỗ. Phụ nữ ở tầng giữa, ai bệnh hoạn hay già yếu ở tầng dưới nữa, có giường nằm và y tá săn sóc thuốc men. Mui trên của tàu rộng và dài mà người ngồi cũng kín bít. Nhân viên phục vụ trên tàu căn dặn hành khách, có muốn dùng nước hay cần chi thì ngồi tại chỗ lên tiếng sẽ có nhân viên phục vụ mang đến. Đi chung có bà dì, chị ruột của mẹ đang nằm tầng của riêng phụ nữ nghe tin dì bị say sóng ói mửa ồ ồ, lòng muốn lo cho dì nhưng tôi không dám nhắc chân đi đâu.
Lễ cắt băng khánh thành Hội Quán Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo xã An Thới, chương trình có thuyết giảng Giáo Lý Phật Giáo Hòa Hảo, số tham dự hơn ngàn người. Từ đó về sau ngôi nhà Phật Giáo Hòa Hảo ở đảo Phú Quốc, xã An Thới ngày thêm nhiều tín đồ mới chung lo đạo sự, từ sau 1975 đất nước sang trang qua Xã Hội Chủ Nghĩa cầm quyền không biết qua thời gian dài, người phát tâm quy y PGHH năm xưa có còn giữ đạo nữa  không?

                Hình bến cảng An Thới, Phú Quốc.

8 giờ sáng ngày 23 tháng 9/ 2014 chúng tôi ra bến tàu cao tốc về lại đất  liền. kết thúc một chuyến tham quan hành hương nơi xứ đảo.
.
30/9/2014
Lê Minh Triết

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Tham Quan Hành Hương:

CHUYẾN THAM QUAN PHÚ QUỐC 

Trời đêm 20/9/2014 rất dài, chờ vừa hết đêm, ngày đến còn mờ, chúng tôi từ xứ sở có câu sấm truyền“ Tổng Định Hòa người tới vẫy đầy” lên xe thẳng về Hà Tiên, xứ mộng mơ vương vấn của Thi Sĩ tài danh Đông Hồ. Non 11 giờ trưa chúng tôi đến phòng vé tàu cao tốc để lấy giờ khởi hành qua Đảo Phú Quốc cùng ngày. Lấy vé xong thì bụng đà kêu đói, thế này mà nhịn cho tới chiều qua đảo mới dùng bửa thì coi chừng không còn là du lịch mà là du côn mới báo! Đói quá sanh giận xảy ra chuyện gì ai mà biết. Xem lại thời gian còn đủ để chúng tôi tìm một tiệm cơm chay thật ngon không mấy xa “khách sạn Đông Hồ”.
Tàu cao tốc chạy thật nhanh 15 giờ cùng ngày đã đáp cảng Phú Quốc chúng tôi hỏi đường về cầu Sấu cách bến cảng khoảng 20 cây số, tìm một nhà quen thân ở trọ suốt chuyến tham quan du lịch này.

                         CÒN NHỚ DUYÊN XƯA

Khi một người nặng tình với đạo, đến đâu cũng muốn có cơ hội để làm một cái vì đó cho đạo cứu đời.
Đêm ở trọ nhà quen chờ sáng để tiếp tục chuyến du lịch trên đảo tôi chợt nhớ duyên xưa, chuyến tham quan của hai năm trước. Khi đoàn đến nghỉ đêm cũng ở ngôi nhà be bé nầy, chuyện trò với những bạn xứ đảo, xem chừng thời gian chỉ còn để ngủ nghỉ,  tối lắm mới “xin tỳ” hẹn mai thì liền đó Ông chủ nhà nhận được lời mời qua cuốc điện thoại đi cầu siêu cho một nữ đồng đạo vừa cởi bỏ huyễn thân trong khi tuổi còn rất trẻ. Vất vả suốt một ngày đường từ huyện Chợ Mới đến, mệt mỏi lắm, đáng lẽ là lúc cần nên quấn chăn nơi xứ lạnh để khỏi bị gió biển lùa vào sau khi hương nước lệ chiều, dưỡng sức là hay nhất để ngày mai tiếp tục chuyến đi đường dài phải lượn qua mấy dãy đèo ngang ngoằn ngoèo ngước mặt trông xa với những mô đất đá chông chênh. Nhưng sau lúc nhận cuốc điện mời, tôi nghe một ít anh em kể sơ về nữ đồng đạo mới phát tâm quy y Phật Giáo Hòa Hảo có điểm đặc biệt khiến lòng tôi tríu mến, chẳng những không thể từ chối hay phải đi với tính cách miễn cưỡng. Không, tôi thật sự vui thích đến đổi chưa đi thì giàu tưởng tượng rồi. Tôi cho đây là sự báo trước một chuyến tham quan đặc sắc và hấp dẫn.

Nữ Tu Nguyễn thị Đậm là một trong số đồng đạo có mặt suốt, trợ tu cho Huỳnh thị Được ( tên của người chết)ngay lúc cô ấy lâm chung,  vui vẻ kể lại:



 Nghe tin cô Huỳnh thị Được lâm trọng bệnh, qua nhiều ngày thuốc thang không thuyên giảm, nghĩ bệnh nhân không qua nổi kiếp nạn. xét tình làng nghĩa xóm chúng tôi rủ nhau một ít người đến thăm cô và  khuyến thiện, đừng lo sợ hay suy nghĩ vì khác ngoài niệm Phật. Hãy tin tưởng lời Phật dạy và chí thành niệm Nam Mô A Di Đà Phật để được cứu độ lúc lâm chung. Chúng tôi làm vầy với người chưa phải là đồng đạo là hơi vội vàng. Thà như thế xem có chút may mắn nào để cô nương tựa trong lúc ra đi về một nơi không còn đau khổ nữa. Hôm thăm cô ngày mùng 9 tháng 10 al năm Nhâm Thìn ngay lúc con bệnh trong cô hoành hành bất kể giờ giất. Bệnh nằm suốt, đau nhức hành hạ nét nhăn trên mặt như còn mới đâu đây mà thấy chúng tôi đến thì cô lại lộ nét vui, thể hiện sự dễ chịu, tuồng như niềm mong ước đã được, mỉm cười thật đẹp! Cô nói:
May mắn thay! có quý anh chị em nhà đạo đến thăm, hôm nay tôi rất hạnh phúc. Từ thuở sinh ra vừa lớn biết chút ít thì đời tôi là một chuổi ngày liền lạc làm lụn vất vả. Ham tiền tài danh vọng, mong mỏi giàu sang, người ta có của vì tôi cũng muốn có của đó, đôi khi còn muốn cao hơn những ước muốn bình thường, vì vậy cứ đem thân đợ mãi qua công việc nầy, buôn bán nọ để kiếm tiền cho cái mặt mủi mình sướng hơn. Quá mê đời thì giờ đây chán sự đời cũng đâu có oan ức. Nay tôi muốn được quý anh chị em nói cho nghe về đạo pháp tu hành để tôi đi từ đổi đời đến đổi kiếp.
Nói quá đúng! Mục đích của chúng tôi đi thăm bệnh nhân là như thế, vì biết bệnh nhân không còn sống được bao lâu trên cõi hồng trần nên đã bàn bạc nhau sự khuyến thiện bằng cách nào cho bệnh nhân nhẹ bớt trần duyên, tin sâu sự cứu độ của Phật để nhất tâm niệm Phật cầu vãng sanh Cực Lạc ngay khi mãn kiếp hồng trần. Đến chưa kịp gợi chuyện thiền môn thì bệnh nhân đã chực hờ, nói trước. Chúng tôi không ngờ người đời ham chuyện đời như cô mà lại chịu chuyển đời ra đạo hết sức nhanh nhẹn và dứt khoát. Chúng tôi lần lược mỗi người một câu khuyên tu: sửa tánh ăn năn, làm lành niệm Phật, chuyên trì Lục Tự Di Đà thì cái cảnh sinh tử chịu khổ sẽ chấm dứt ngay sau khi “ Mãn Kiếp Hồng Trần”.
           Nghe qua những câu đạo pháp khuyên tu, lòng tẩy rửa thêm một ít trần tục, tâm trí phấn khởi, mạnh dạn, cô kêu trình qua với chồng về tín ngưỡng tôn giáo và yêu cầu chúng tôi chứng minh cho cô làm lễ quy y Phật Giáo Hòa Hảo. Chồng của cô sau một lúc ngỡ ngàng rồi cũng ưng thuận và chúng tôi rất vui với chuyện quy y vào đạo xảy ra hết sức là tình cờ.
 Không kịp lập trang hoàn 3 ngôi thờ theo “Tôn Chỉ Hành Đạo” của Đức Tôn Sư, thấy trong nhà có sẵn tượng Bồ Tát Quán Thế Âm an vị trên chiếc tủ, chúng tôi sửa sang một chút cho thành Ngôi Tam Bảo và lập liền theo đó ngôi thờ Cửu Huyền cho cô làm cơ sở quy y. Bệnh nặng, cô không đứng hay ngồi được, nằm mà nguyện vái. Quy y xong, liền đó cô mời chồng lại kề một bên rồi nói: cám ơn anh cho em có quyền quy y theo đạo mà em tín ngưỡng, giờ em đã là tín đồ PGHH, sống hay chết cũng phải theo đạo mà tu, nếu mai này em chết đi, đám tang của em kính mong anh tổ chức theo nghi lễ PGHH, mời chư đồng đạo đến nhà mình cầu siêu cho em được vãng sanh Tịnh Độ.
Dự lễ phát nguyện quy y xong chúng tôi ra về, tối đến bệnh trong người cô quậy lên dữ dội, những người thân trong gia đình và họ hàng xúm lại khóc la cho cố lên sức mạnh mà giành giựt xác với tử thần. Cô xô mọi người dan ra và yêu cầu cho cô mặc chiếc áo choàng dà(chiếc áo dành để cúng nguyện với Phật), niệm Phật để đi theo Phật.
Thật khá khen! Mới quy y PGHH mà chắc lòng đến vậy. Không sợ đau chết, không nuối tiếc bất cứ việc gì, chỉ còn một lòng với Phật, mong được mặc chiếc áo nâu sồng dành riêng cho việc cầu cúng Phật, đừng ai ở quanh đây làm cản trở lúc Phật đến rước đi.
Hỏi: Đồng đạo có biết nguyên nhân nào đưa đến mà cô Huỳnh thị Được phát tín tâm quy y PGHH không?
Nguyễn thị Đậm đáp:
Tôi chưa chắc do đâu là chính nguyên nhân nhưng có lẽ cũng một phần lớn chịu ảnh hưởng Tu Sĩ Lý Hón( người gốc ba Tàu) tên thường gọi là Ba Quạ, vị Tu sĩ này có hạnh cách tốt, thật thà, dễ mến. Tu Sĩ là người anh kết nghĩa với Ông anh rễ của cô Huỳnh thị Được. Sự kết nghĩa của hai người là tâm đắc tâm giao, sống chung một nhà, tình như ruột thịt. Tu sĩ không có nghệ thuật nói trước công chúng để giảng thuyết đề tài khuyên tu nhưng hạnh cách của Ông là bên trong của những đề tài mà các vị thuyết trình viên thường nói đã được Ông đem ra áp dụng. Huỳnh thị Được cảm kính chọn Tu Sĩ là Đồng Đạo đỡ đầu cho việc cô quy y PGHH là chọn đúng chỗ, bằng chứng ngay hôm mùng 9/10 Tu Sĩ sắp đặt tốt cho việc quy y của cô không qua chờ đợi thời gian nào, Ông nghĩ, kéo dài sự vô tín ngưỡng tôn giáo với bệnh nhân là không tốt, khi người ta thèm khát tín ngưỡng đến chết thì lo giúp chứ ở đó mà so đo sao? Đồng thời cô còn gởi gấm, yêu cầu vị này lo về hậu sự tang chay đúng nghi thức PGHH.
Ngày mùng 4 tháng 11 âl 2012 nghe tin bệnh cô đến hồi nguy kịch, tấm thân tứ đại bị đòi quyết, báo hiệu sự ra đi một chuyến không về, chúng tôi đến hộ niệm cho cô chặc gìn tâm Phật, thay nhau ở suốt bên cô để tạo thêm sự mạnh mẽ vững tâm niệm Phật đi về cõi Phật. Những lúc ngặt người khó chịu, có biểu hiện “Tắt Đèn”, nhưng đèn chưa đến lúc phải tắt, sáng gượng lại. Mọi người có cảm tưởng dễ chịu như một cơn lóc xoáy đi qua, nhà cửa vẫn còn nguyên vẹn thì mừng. Chờ sau hồi thập tử nhứt sanh, bình tỉnh lại, tôi hỏi cô còn nhớ niệm Phật không thì cô gật đầu rất rõ nét để thay cho tiếng trả lời “Có”. Kéo dài đến 12 giờ rưởi trưa ngày mùng 5, bệnh nhân không giãy giụa rênh la, nhờ sức hộ niệm của chư đồng đạo tạo nên sự niệm Phật của cô không lạc mất đề tài, Phật đến rước đi về cõi Phật, hưởng dương 38 tuổi.

Nghe chuyện trên làm chúng tôi quên mệt mỏi, đi một ngày đường hơn hai trăm cây số, tới nơi không nghỉ còn phải chuyện trò đến tối lắm chưa vừa, mót mái chút sức đi cầu siêu và câu chuyện cũng rất cảm động khiến tôi phải vượt hơn thời gian của một chuyến tham quan, ở lại trên đảo thêm một ngày để dự lễ an táng đồng đạo hữu duyên nầy.
                  

Nghe tin một người vừa vào đạo với tín ngưỡng chơn chánh, trước phút lâm chung có hiệu ứng tốt đã gây sự chú ý đến các đồng đạo quanh vùng, đất đảo lưa thưa tín đồ nhưng nhờ chuyện cô Huỳnh thị Được quy y PGHH trong trường hợp khá đặc biệt khiến nên lễ tang của người đạo hữu mới toanh nầy thật sum đông. Xứ lạ, một số tôi có quen biết như đồng đạo Tư Phải, đồng đạo Hai Đạt đương nhiệm hội trưởng ban trị sự giáo hội PGHH thị trấn An Thới và đồng đạo Tư Hải phó hội trưởng với nhiều đồng đạo khác trên đảo mà tôi chưa quen.
    


                                    Đình Thần Nguyễn Trung Trực, Xã Gạch Dầu, Phú Quốc
Từ chỗ ở trọ nhà người thân vượt chợ qua chợ, rừng qua rừng, đèo qua đèo khoảng 70 cây số, hơn 10 giờ trưa chúng tôi đến ngôi đền thờ vị anh hùng dân tộc. Áo quần ai cũng đầy bụi, hương bụi khó chịu mà cũng còn cười được. Sự trang điểm vô tình của bụi đường cho chúng tôi duyên dáng khi nhìn nhau, chiếc mặt nào cũng vui với cái vẻ vui xuân, cười thoải mái! Chúng tôi đập phủi bụi trên quần áo và lấy khăn Mỹ Lan hoặc khăn ướp lạnh ra lau bụi trên mặt cho tươi tỉnh da dáng trời sanh. Da trời sanh của tôi màu đen đen áo quần màu tối tối hợp bụi đường Phú Quốc phủi sơ sài cũng không sao, mấy cháu trong đoàn có làn da trắng bưởi, mặc đồ nhạy bẩn, bụi đường Phú Quốc chẳng nể nang vì, phải vất vả lau phủi nhiều hơn.
Đợi có đôi phút thảnh thơi nhàn nhã chúng tôi mới vào ngôi đình kính bái hương linh Ngài Quan Thượng.
Khu đình không rộng lắm chúng tôi vãng cảnh qua một chút là xong ngay. Sân có nhiều cây treo bống mát ban tổ chức lễ  Đình Thần thật khéo chiều ý khách, cho đặt nhiều tấm băng đá dưới tàng cây xanh rậm, ngồi hóng mát lúc trời nắng nóng thì thật lý tưởng! Tuyệt Vời! muốn ở lâu trong bống mát tôi đặt vấn đề: Cụ Nguyễn Trung Trực sao lại là Quan Thượng Đẳng Đại Thần? và người tín đồ đạo Phật Giáo Hòa Hảo ít nhất mỗi ngày 2 lần phải niệm đại danh của Cụ trong bài Nguyện Quy Y trước ngôi Tam Bảo là sao?


Bên dưới cây Da bống mát có một quán đãi Sâm thí, nữ tu Nguyễn thị Đậm hợp tác với anh chị Ba Y Tế chủ trì và vận động tiếp viên rất đông để phục vụ kịp yêu cầu của bà con dự lễ. Tôi cũng được đãi một ly Sâm đầy mà chưa chịu đi thì tiếp viên cho một ly thứ hai. Tôi nán lại để xem sức tiêu dùng của bà con cũng như nhân cách của hầu hết thành viên trong tổ chức đãi Sâm thí nầy. Bấy giờ hết dám chần chờ, chịu tới hai ly Sâm là phát ách, ở mà thêm ly thứ ba là khốn, phải dong ngay.
                                                           Nhiều tỉnh thành phía Tây Nam của Tổ Quốc đã dựng đền thờ Cụ Nguyễn, so với các vị thần sở tại thì địa vị của Cụ vượt trổi hơn. Bởi đó mà chính danh Quan Thượng Đẳng Đại Thần không có ở vị Thần nào khác ngoài Cụ. Nhiều đình thờ như vậy, tất nhiên mỗi nơi thờ phượng đều có mang dấu dết riêng của lúc Cụ còn đi chiến đấu với quân thù cướp nước. Có Cụ đi ngang qua làng nào đởm khí của vị anh hùng để lại trong lòng dân những kỹ niệm ân tình sâu sắc khó quên, từ đó mới dựng ngôi thờ cho dân làng kính bái.

Chúng tôi rời khỏi ngôi đền thờ Nguyễn Trung Trực xứ Gành Dầu để đến với một ngôi Đình khác mới cất ở vùng Cửa Cạn, cũng thờ Cụ. Trải qua nhiều con đường đất nhỏ liên tục cây với cây, rừng với rừng mới đến ngôi thờ chìm trong hoang vắng, nếu đây không nhằm ngày lễ cúng quan thượng chắc không mấy khách qua lại trên đường. Tôi có cảm tưởng như chốn rừng hoang nhà tạo mẩu đã vào giữa rún khoét một lổ tróng dựng lên ngôi thờ thật là thanh tịnh. Đình mới cất, buồng vách chưa phân thì lễ tới rộn ràng. Đình chưa cất nhà khách, khách đến phải lang thang ngoài trời đội nắng. Đối diện với ngôi đình là nơi bảo tàng một chiếc ghe đã ra mê bên kia con rạch nước, nằm trong hộc đá xây dài, trên có lợp kiếng. Ghe này của Quan Thượng lúc xưa trưng dụng làm tàu chiến đánh Pháp. Ban tổ chức lễ hội cho treo cầu vồng nhỏ nhắn, xinh xắn ngang rạch nước để ai có tấm lòng với một người vì nước quên thân vì dân chịu chết qua đó mà xem, kính bái. Tôi chậm lại trên chiếc cầu vồng, nhìn quang cảnh thâm u mà duyên dáng, gợi cảm chuyện xưa, cái thuở Cụ Nguyễn đốt tàu Tây, đánh lấy đồn Tây ở nội thành tỉnh Kiên Giang dễ như chơi.

Chúng tôi vừa xuống dốc chưa ra khỏi cầu thì thấy ngay sự trải dài của hộp kiếng to và rộng, trong hộp kiếng dài rộng ấy chứa đựng những chiếc be ghe trân quý, chiều dài của be ghe ước khoảng 10 thước, bề dầy của mỗi be ghe có kích cỡ từ 8 phân đến một tấc, kết liền những tấm be cho thành ghe xưa các cụ không dùng mũi đinh nào, sử dụng toàn chốt cây làm khóa thay đinh.
Rất lâu xa sau cái ngày quan thượng bị hành hình có người được báo mộng, theo sự chỉ dẫn trong mộng người ta mới phát hiện chiếc ghe này của Quan Thượng nằm trong rừng cây rạch cửa cạn, qua thời gian bào mòn chiếc ghe xuống cấp rả tệ, dân làng mới gở từng chiếc be đưa vào hộp kiếng để bảo quản dấu tích của người xưa, có những chiếc be rất khó tháo, nại ra tất nhiên là bị mẻ vụn người ta kính cẩn đến đổi không dám bỏ lăn thành rác, còn nguyên hay vụn tất cả đều đưa vào hộp kiếng. Theo cảm kính của tôi, Quan Thượng đã đại thành công hai chiến tích oanh liệt đánh đồn Pháp ở tỉnh Kiên Giang và đốt tàu của quân thù dị chủng ở dòng sông Nhựt Tảo. Pháp tặc bị suy bại khá to, chúng huy động toàn lực lượng truy đánh đội Nghĩa Quân cảm tử. Quan Thượng nghĩ nếu đối chiến thì vũ khí không cân bằng, địch bắn súng từ xa còn mình thì dùng kiếm đao, dao găm mả tấu, tầm vông vạc nhọn chờ đến gần để “xáp lá cà”. Có ai chịu đến gần cho mình xáp? Cần có kế sách mới, tìm chỗ ẩn náo để lâu ngày không có tăm hơi vì về mình và đội Nghĩa Quân, địch hết sức kiên nhẫn sẽ đến thờ ơ, chính là thời cơ đến, Quan Thượng sẽ vùng lên tác chiến đánh úp một cái là thành công. Ngài bèn dấu mình trong rạch Cửa Cạn, hoang vắng không một bống người. Không truy tìm được Ngài, quân Pháp huy hiếp sự sống còn của mẹ Ngài và những người dân vô tội, buộc Ngài đem thân ra đổi. Chiếc ghe vô chủ ở lại vùng hoang vắng đã chìm về dĩ vãng không còn ai biết tới, sau này nhờ sự báo mộng của Thần Linh.
Còn tiếp

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

DUYÊN THUYỀN MÔN ĐÃ ĐẾN


      Chú ba Xuân mệt mỏi, ngồi dựa mình vào óng chân bộ ngựa gõ nhìn tấm ảnh của vợ trên bàn vong, lắc đầu, chắc lưỡi, trách hóa công sớm bày cho Ông cái cảnh ái biệt ly một cách vội vàng. Sực nhớ trước ít hôm ngày vợ chết, Ông nằm mơ thấy một người chơi thả diều trên đồng ruộng nắng chang chang, che cái lùm chuối ngồi trong đó. Diều mỗi lúc bay cao bay cao, bỗng nhiên con diều đứt dây sa xuống, Ông kêu lên: Đứa nào chơi thả Diều! Diều đứt dây có hay không vậy? Không nghe tiếng trả lời, chú đi lại lùm chuối thấy không phải đứa trẻ nào mà là một đàn ông cỡ tuổi chú, buồn vì Diều đứt dây, đứng ngồi không nổi. Tưởng chiêm bao là mộng mị và chuyện chơi diều xét chẳng có hứng thú vì. Nhưng giờ thì nó quấn quýt trong đầu chú, điềm báo mà chú không nghĩ tới, chú là người chơi thả Diều còn vợ chú là con Diều bay cao bị đứt. Phải chăng vì cái mộng bay cao, cao hơn cả ai trong làng, sống không còn chút tình với chòm xóm, kể cả cha mẹ anh em ruột thịt của mình mà đến nhờ nhỏi cũng phải tiền đẻ ra tiền hoặc đổi chác cái gì đó, không có vụ cho không biếu không, chỗ đông dân cư mà cách biệt mọi người như sống trên một hoang đảo. Giờ thì chú mới nghĩ ra…

Vợ mới chết ông buồn lắm, Lễ an táng xong, chiều lại nhà Ông vắng mặt một người mà như hoang vắng luôn cả Trời Đất. Nhớ người bạn đời mấy mươi năm chung thủy, nổi buồn ngày đêm xâm chiếm đến nhiều bửa bỏ ăn mất ngủ. Nhớ lại lúc thím nhắm mắt lìa đời chú như kẻ mất hồn, các con của chú xúm nhau khóc rống lên, âm thanh vang dội giọng nam giọng nữ u buồn hỗn hợp, làm những ai đến tham dự lễ tang, tiếp công chuyện nhà chạnh lòng khó trôi công việc. Cầu nguyện thì phải âm thầm, tỉnh tâm, trang nghiêm mới hiệu quả, bị tiếng khóc than não nuột làm tâm thần chao đảo khấn nguyện không minh lòng sạch dạ vong linh khó được phước báu nhiều mà siêu độ. Nhà chú ba dời cảnh địa ngục dưới diêm vương lên gần suốt tuần nay.

Chú ba cũng đạo PGHH nhưng việc chú thờ phượng trong nhà là làm lấy có theo Cha Ông chớ không tu. Thường ngày chú thích nghe người ta nói chuyện làm ăn, tiền bạc, sang giàu hơn nghe ai nói đạo, việc tu thành Tiên Đắc Phật vì vì... Đang ngồi chuyện trò vui chơi mà ai đến ngồi chung cất lên giọng đạo là chú dòm hướng bỏ đi. Chú tính hạnh phúc lứa đôi của chú là trăm năm, thời gian cho chú cạnh tranh vật chất se sua với đời cho vợ con mở mày mở mặt hẵn là lâu lắm; đâu ngờ rằng thím thật vắng số, mới 36 tuổi mà đã đi hò hẹn với tử thần. Tuổi chưa đầy 40 chú được làm chủ một ngôi nhà to, xinh xắn. Đạo có thờ trong nhà mà không phát chút đạo tâm làm một ít việc gì cho đạo được nhờ. Cầu nguyện nay là việc chung cả xóm cả làng thi đua công đức, bòn mót việc làm từ thiện kiếm chút phước cho con cháu trong giờ nhàn rổi, hoặc cắt bớt công việc nhà linh tinh không đáng, đi cùng anh em làm bổn phận “Con Một Cha” để tự mình “đem sức khấn vái” theo lời dạy của Đức Tôn Sư. Nay nhà chú tang gia hữu sự, sống giàu vậy mà đám chết buồn hiu, chỉ biết khóc và khóc, ngoại trừ một ít nhà chung quanh không thể không đến chia buồn cúng cầu Đức Phật cứu vớt vong linh chẳng thấy đâu xa, thua thằng cháu 7 tuổi con chú năm Xê nhà nghèo mà chết người ta đi chật nhà chật cửa. Việc tang lễ nhà chú ba Xuân cũng có vài đồng đạo hay tin nhưng người ta cũng phất lờ bởi trông vào cách sử thế qua cái nhân không đạo đức của chú. Đám tang diễn ra bằng những tiếng khóc thê lương, ảm đạm, thay vì lặng im cầu nguyện, đọc tiếp dẫn vong linh…

Đến tuần nhứt thất của thím chú ba cũng không mời ai. Quạnh hiu để nghe từng tiếng khóc mẹ, tiếng tặc lưỡi của ông chồng. Đồng đạo vì nuốt vô bụng được câu “Phận tu hành tai gát mặt lỳ”thì phải gan lỳ lên thôi, rủ nhau thật đông đến cầu siêu tuần đầu cho thím. Chú Ba Xuân có chút dấu hiệu hồi tâm chuyển ý sau tư duy về con Diều đứt dây, nhen nhúm làm chú ba Xuân hết sức bất ngờ trở tay không kịp lo bàn ghế tiếp đãi. Chú ái náy nhưng trông vẻ mặt vui tươi chân thành dễ mến lắm. Sự ấm áp đầu tiên đã mang đến cho gia đình chú từ chư đồng đạo và ngay khi đó chú cũng đã ý thức được lợi ích của sự tu hành. Các cháu trong nhà tuy còn nhỏ, cháu lớn nhất mới mười sáu tuổi đầu nhưng cũng biết vui lây cái vui của cha và rộn ràng về chuyện có đông người cầu siêu mẹ lên cõi Phật, đã chấm dứt giọt lệ sầu dai dẳng mấy ngày qua; lòng khơi dậy niềm tin mẹ mình hữu phước mới được các chú bác cô dì trong đạo không mời mà đến đưa đơn xin tội giùm, cầu Phật cứu độ mẹ vãng sanh về Cực Lạc, chắc giờ nầy mẹ đã tiêu diêu nơi cõi an lành ấy.


Chú ba Xuân cỡi lòng ra, luôn miệng nói lời cám ơn những người khách không mời như thể bạn vàng bạn ngọc và chính thức gởi lời mời những người khách không mời hôm nay hằng tuần đến cầu siêu cho thím. Lúc bắt tay đưa chào từng đợt khách ra về chú đã để vào lòng mọi người câu nói hết sức là dễ thương: Vợ tôi chết là sự mất mát lớn nhất trong đời tôi, tưởng đi suốt cuộc đời không có sự đền bù; nhưng nay, cách thể hiện tình thương yêu và đoàn kết của quý vị với cái người như tôi bấy nay không chịu đoàn kết thương yêu; chư quý vị đã đền bù cho tôi, cho cả gia đình tôi sự mất mát lớn nhất đó, hỡi những người bạn vàng bạn ngọc ạ!